Một bản nhạc được phát hàng triệu lần trên các nền tảng số, một bức ảnh được tải xuống hàng nghìn lượt, một đoạn video được nhúng lại trên vô số trang web — nhưng câu hỏi quen thuộc vẫn là: bao giờ tác giả nhận được tiền, và nhận được bao nhiêu? Khoảng cách giữa thời điểm tác phẩm được khai thác và thời điểm dòng tiền chảy về tay người sáng tạo là một trong những điểm nghẽn dai dẳng nhất của kinh tế bản quyền. Hợp đồng thông minh (smart contract) trên nền tảng blockchain đang được giới nghiên cứu đặt lên bàn cân như một lời giải khả dĩ cho điểm nghẽn ấy.
Theo iprtrends.com, bài nghiên cứu Smart Contracts as a Solution for Automated Royalty Distribution phân tích khả năng sử dụng hợp đồng thông minh trên blockchain để tự động chi trả tiền bản quyền dựa trên số lượt sử dụng, lượt tải hoặc lượt xem tác phẩm. Đây là một công trình mang tính học thuật, tập trung vào phân tích mô hình và hàm ý pháp lý hơn là tường thuật một sự kiện thời sự cụ thể.
Bản chất của hợp đồng thông minh là một đoạn mã được triển khai trên sổ cái phân tán, tự động kích hoạt khi các điều kiện định trước được thỏa mãn. Áp dụng vào lĩnh vực quyền tác giả, logic vận hành có thể hình dung như sau:
Trong mô hình quản lý tập thể truyền thống, tiền bản quyền thường được thu về, đối soát, phân bổ rồi mới chi trả theo kỳ. Với những tác giả nhỏ, khoản tiền về tay có thể chậm nhiều tháng. Cơ chế tự động hóa theo lượt sử dụng, về lý thuyết, rút ngắn khoảng cách này xuống gần bằng không.
Tác giả thường ở thế bị động, chỉ biết con số mà bên phân phối báo lại. Sổ cái phân tán, với đặc tính khó sửa đổi và có thể kiểm tra chéo, tạo ra một lớp bằng chứng khách quan hơn về số lượt khai thác thực tế — điều đặc biệt có ý nghĩa khi phát sinh tranh chấp.
Chuỗi phân phối bản quyền số hiện nay đi qua nhiều tầng nấc, mỗi tầng đều giữ lại một phần giá trị. Tự động hóa bằng mã lệnh có tiềm năng cắt giảm chi phí vận hành, qua đó nâng tỷ lệ thực nhận của người sáng tạo.
Tuy vậy, sẽ là vội vàng nếu xem hợp đồng thông minh như một liều thuốc vạn năng. Bản thân cách tiếp cận học thuật của bài viết cũng cho thấy đây vẫn là chủ đề đang trong giai đoạn thảo luận mô hình.
Vấn đề dữ liệu đầu vào. Hợp đồng thông minh chỉ chính xác đến mức dữ liệu mà nó nhận được. Nếu số liệu lượt xem, lượt tải do nền tảng cung cấp không trung thực, mã lệnh vẫn thực thi trung thành trên một đầu vào sai lệch.
Vấn đề xác lập quyền gốc. Blockchain có thể ghi nhận giao dịch, nhưng không tự xác minh được ai thực sự là tác giả của tác phẩm được đưa lên. Nếu một người đăng tải tác phẩm không thuộc quyền của mình, cơ chế tự động chi trả có nguy cơ hợp thức hóa hành vi xâm phạm.
Vấn đề giá trị pháp lý. Một đoạn mã tự thực thi có được coi là hợp đồng theo pháp luật dân sự hay không, xử lý thế nào khi mã lệnh có lỗi, khi các bên muốn sửa đổi thỏa thuận, hay khi phát sinh tranh chấp cần tòa án can thiệp — đây là những câu hỏi mà khung pháp lý hiện hành ở nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam, chưa có lời đáp trọn vẹn.
Việt Nam đang chứng kiến sự bùng nổ của nội dung số: âm nhạc trực tuyến, video ngắn, sách nói, nhiếp ảnh thương mại, thiết kế đồ họa. Cùng với đó là những tranh cãi lặp đi lặp lại về việc chia sẻ doanh thu giữa nghệ sĩ, nhà sản xuất và nền tảng. Bài toán mà nghiên cứu quốc tế đặt ra vì thế không hề xa lạ với thực tiễn trong nước.
Điều đáng lưu ý là công nghệ chỉ giải quyết được phần thực thi của hợp đồng, còn phần xác lập quyền vẫn phải dựa trên nền tảng pháp lý và hạ tầng dữ liệu bản quyền đáng tin cậy. Nói cách khác, muốn hợp đồng thông minh hoạt động hiệu quả, trước hết cần một hệ thống định danh tác phẩm và chủ thể quyền chuẩn xác, liên thông.
Ở góc độ này, Viện Nghiên cứu Phát triển Sáng tạo và Bản quyền Việt Nam (VCDI) nhìn nhận việc theo dõi, phân tích các mô hình quản trị bản quyền dựa trên công nghệ là một phần thiết yếu trong công tác nghiên cứu chính sách. VCDI chú trọng ba hướng: phổ biến kiến thức để cộng đồng sáng tạo hiểu đúng cả tiềm năng lẫn rủi ro của công nghệ mới; góp ý xây dựng khung pháp lý cho các hình thức hợp đồng và chứng cứ điện tử trong lĩnh vực quyền tác giả; và khuyến khích chuẩn hóa dữ liệu tác phẩm — điều kiện tiên quyết để mọi giải pháp tự động hóa có thể vận hành.
Hợp đồng thông minh không thay thế được pháp luật về quyền tác giả, nhưng có thể trở thành công cụ giúp pháp luật ấy được thực thi nhanh hơn, minh bạch hơn và ít tốn kém hơn. Con đường từ mô hình học thuật đến ứng dụng đại trà còn dài, phụ thuộc vào chất lượng dữ liệu, sự công nhận pháp lý và mức độ sẵn sàng của các nền tảng. Nhưng chính vì vậy, đây là thời điểm thích hợp để giới nghiên cứu, cơ quan quản lý và cộng đồng sáng tạo Việt Nam cùng bàn thảo — trước khi công nghệ đi trước và pháp luật lại phải chạy theo.
Hợp đồng thông minh trên blockchain được giới nghiên cứu đề xuất như lời giải cho bài toán chi trả tiền bản quyền chậm trễ và thiếu minh bạch. Nhưng công nghệ chỉ giải quyết khâu thực thi, còn việc xác lập quyền và giá trị pháp lý của mã lệnh vẫn là dấu hỏi lớn.
Ảnh: Minh họa tạo bằng AI — VCDI