Trong kỷ nguyên mà một bản nhạc, một bức tranh hay một đoạn video có thể lan truyền khắp thế giới chỉ sau vài giây, câu hỏi lớn nhất của người sáng tạo Việt Nam không còn là "làm sao để tác phẩm được biết đến", mà là "làm sao chứng minh tôi là người tạo ra nó đầu tiên". Sự xuất hiện của nền tảng Certiva — được giới thiệu như một "tấm khiên" bảo trợ bản quyền tác giả — chạm đúng vào điểm nghẽn ấy.
Theo bvhttdl.gov.vn, Certiva được giới thiệu như một nền tảng công nghệ giúp tác giả đăng ký và quản lý chứng cứ bản quyền một cách minh bạch, an toàn. Đây là cách tiếp cận đáng chú ý, bởi nó đặt trọng tâm vào chứng cứ — yếu tố thường bị bỏ qua cho tới khi tranh chấp đã xảy ra.
Thực tế hành nghề cho thấy phần lớn các vụ việc xâm phạm quyền tác giả tại Việt Nam không thất bại vì thiếu quy định pháp luật, mà vì tác giả không chứng minh được thời điểm sáng tạo và tình trạng tác phẩm tại thời điểm đó. Một nhạc sĩ lưu bản demo trong máy tính cá nhân, một họa sĩ đăng phác thảo lên mạng xã hội, một nhà văn gửi bản thảo qua email — tất cả đều là dấu vết, nhưng đều dễ bị nghi ngờ về tính toàn vẹn và thời gian.
Pháp luật Việt Nam, phù hợp với chuẩn mực của Công ước Berne, ghi nhận quyền tác giả phát sinh kể từ khi tác phẩm được sáng tạo và thể hiện dưới một hình thức vật chất nhất định, không phụ thuộc vào việc đăng ký. Nguyên tắc này rất tiến bộ về mặt bảo hộ, nhưng lại tạo ra một khoảng trống về mặt chứng minh: quyền có sẵn, song bằng chứng thì không tự sinh ra.
Giấy chứng nhận đăng ký quyền tác giả do cơ quan nhà nước cấp là công cụ hữu hiệu, có giá trị chứng cứ mạnh. Tuy nhiên, không phải mọi sản phẩm sáng tạo đều phù hợp để đi qua thủ tục hành chính — đặc biệt với các nhà sáng tạo nội dung số tạo ra hàng chục, hàng trăm sản phẩm mỗi tháng. Đây chính là khoảng trống mà các nền tảng công nghệ như Certiva hướng tới lấp đầy: ghi nhận dấu vết sáng tạo ở quy mô lớn, chi phí thấp, tốc độ cao.
Sự ra đời của Certiva nằm trong một xu hướng rộng hơn trên thế giới: hạ tầng số hóa việc quản trị quyền. Có thể nhận diện vài chuyển động chính:
Điểm cuối cùng đặc biệt quan trọng. Bảo hộ bản quyền không chỉ để "chống ăn cắp", mà còn để tài sản trí tuệ có thể được định giá, chuyển nhượng, góp vốn hay dùng làm cơ sở cho các mô hình kinh doanh mới. Một nền tảng quản lý chứng cứ đáng tin cậy chính là nền móng cho thị trường quyền vận hành trơn tru.
Dù vậy, cần tránh kỳ vọng rằng một nền tảng công nghệ có thể thay thế toàn bộ cơ chế pháp lý. Có ba lưu ý mà giới sáng tạo nên ghi nhớ:
Công nghệ chỉ phát huy tác dụng khi người dùng hiểu mình đang làm gì. Trên thực tế, nhiều tác giả trẻ vẫn nhầm lẫn giữa quyền nhân thân và quyền tài sản, giữa "đăng ký" và "xác lập quyền", giữa chuyển nhượng quyền và cấp phép sử dụng. Không ít hợp đồng bất lợi được ký chỉ vì thiếu hiểu biết cơ bản.
Với vai trò là tổ chức nghiên cứu về phát triển sáng tạo và bản quyền, Viện Nghiên cứu Phát triển Sáng tạo và Bản quyền Việt Nam (VCDI) nhìn nhận sự xuất hiện của các nền tảng như Certiva là tín hiệu tích cực cho tiến trình số hóa quản trị tài sản trí tuệ. Đồng thời, VCDI cho rằng cần song hành ba trụ cột: hạ tầng công nghệ đủ tin cậy, khung pháp lý đủ rõ ràng về giá trị chứng cứ điện tử, và năng lực người dùng đủ vững để tự bảo vệ quyền lợi của mình trong các giao dịch.
"Tấm khiên" trong bảo hộ bản quyền chưa bao giờ chỉ là một công cụ đơn lẻ. Nó là tổng hòa của luật pháp, thiết chế thực thi, ý thức cộng đồng và giờ đây là hạ tầng công nghệ. Việc một nền tảng như Certiva được giới thiệu cho thấy Việt Nam đang tiến gần hơn tới mô hình quản trị quyền tác giả hiện đại — nơi nhà sáng tạo không phải chờ đến khi bị xâm phạm mới đi tìm bằng chứng, mà có thể chủ động dựng sẵn hồ sơ ngay từ nét vẽ, nốt nhạc, dòng chữ đầu tiên.
Nền tảng Certiva được giới thiệu như một công cụ giúp tác giả đăng ký và quản lý chứng cứ bản quyền minh bạch, an toàn. Đằng sau đó là câu chuyện lớn hơn: hạ tầng số đang thay đổi cách nhà sáng tạo Việt Nam bảo vệ và thương mại hóa quyền của mình.
Ảnh: Minh họa tạo bằng AI — VCDI